“Vậy có thể hắn đang lẩn trốn ở đâu?”. “Có hai nơi mà hắn có thể lẩn trốn, một là trên núi, hai là ấp chiến lược làng Chàm. Nhiều chúng tôi đã phân công nhau dùng ống nhòm kiểm tra toàn bộ vùng núi. Nếu hắn trốn trên núi thì hắn phải nấu cơm, nhưng chúng tôi không nhìn thấy một sợi khói nào. Sau đó chúng tôi đã tổ chức lùng sục trên núi cũng không thấy một dấu vết gì, không thấy một đầu mẩu thuốc lá, một cành cây bị đốt cháy. Tạm thời chúng ta có thể loại bỏ khả năng Huỳnh Tư trốn trên núi. Bây giờ chúng ta cần kiểm tra ấp chiến lược làng Chàm. Ở đây hắn có cơm, có rượu, có gái nên hắn có thể lấy ấp chiến lược làm căn cứ để chống phá chúng ta. Nếu không loại bỏ được hắn tình hình sẽ rất phức tạp”.

Tôi cùng Ban an ninh đi nghiên cứu ấp chiến lược. Làng Chàm được rào kín bốn phía bằng nhiều lớp cây xương rồng gai cao bằng đầu người. Đây là giống xương rồng sa mạc mọc rất khỏe, phát triển rất nhanh. Năm lớp cây xương rồng ken sít nhau, với vô số những gai nhọn như mũi kim. Hàng rào này lửa không đốt cháy được, súng không bắn thủng được. Khi cổng ấp đóng lại thì nội bất xuất, ngoại bất nhập. Phía trong cổng ấp có một chòi canh cao 10m, ngồi trên chòi có thể nhìn thấy một con chuột đồng chạy vào làng. Bảy giờ sáng cổng ấp mở cho dân ra đồng làm và 18h thì đóng cửa.

Chúng tôi vào một số nhà dân, nhân dân không muốn tiếp chúng tôi, hỏi gì họ cũng nói là không biết. Rõ ràng là dân đang bị kìm kẹp. Miền Nam đã hoàn toàn giải phóng, vậy ai kìm kẹp dân làng Chàm? Nguyễn Đình Hậu nói: “Có thể Huỳnh Tư đang kìm kẹp dân. Với cái lon Thiếu tá biệt kích và những vũ khí mà hắn có thể gây sợ hãi cho dân chúng. Chúng ta phải giải phóng dân làng Chàm khỏi ách kìm kẹp của kẻ địch”. “Tôi hoàn toàn nhất trí với ý kiến của anh. Ngay ngày mai chúng ta sẽ tổ chức giải tán ấp chiến lược”.

Tôi nói với bà con: “Giải tán ấp chiến lược làng Chàm, phá bỏ hai cánh cổng sắt, phá bỏ chòi canh, giải tán hoàn lực lượng dân binh ở đây”. Trong khi tôi đang nói thì có một quả lựu đạn mỏ vịt nổ, làm một chiến sĩ hi sinh và bốn người dân bị thương”.

(Còn nữa)

Tiểu phẩm của Khánh Hoàng